You are my sunshine

Mật Mã – Chương 2_Phần 1

Sorry mọi người nhé, dạo nì đang bận tìm việc làm post bài muộn. Hiện giờ thì ta chả hứa được việc post bài đúng lịch nổi, thư thả ha !!! ^^

MẬT MÃ

Hắc Khiết Minh

Đệ 2 chương___Phần 1

Giữa căn phòng rộng lớn màu trắng, vô số con số đang ẩn hiện trên màn hình.

 

Cô bị trói nằm trên ghế, đầu bị cạo nối sáu bảy sợi dây điện, cô muốn hét chói tai, xoay đầu nhắm mắt lại, nhưng chẳng thể như mong muốn, cơ thể của cô bị trói chắc, đầu bị giữ yên, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào những con số đang nhảy nhanh liên tục.

  Read the rest of this entry »

Mật Mã – Chương 1_Phần 2

MẬT MÃ

Hắc Khiết Minh

Chương 1___Phần 2

 

Căn nhà trọ này lúc trước là do chủ nhà tự xây, y theo sở thích của nhà chủ, cho nên toàn căn nhà đều là hình thức “lầu trong lầu”, sáu tầng nhà trọ chỉ chia làm ba hộ, vì thế chẳng thèm mất công lắp đặt thang máy.

Read the rest of this entry »

Mật Mã – Chương 1_Phần 1

MẬT MÃ

HẮC KHIẾT MINH

Chương 1___Phần 1

Đầu hè.

Ánh nắng vàng đầu tiên lấp lánh rực rỡ trên mặt biển xanh thẫm, rồi trong chớp mắt chiếu theo con sóng nhấp nhô tới trên bờ, lên đường lớn, qua cây dừa bên đường, theo vào thấp đến cao căn phòng, cuối cùng xuyên qua ô cửa sổ , vào tới giường lớn phủ tấm drap màu táo xanh, như tấm chăn mỏng vây lấy thân hình gầy nhỏ.

Ánh nắng tràn vào ấm áp, xua đi một đêm lạnh lẽo, cơn gió trong suốt nhẹ dịu thổi vào qua ô cửa sổ mở rộng màu trắng , trong gió xen lẫn một chút nhè nhẹ bạc hà, huân y thảo, hương thảo[1], cùng hoa hồng và hương vị của biển.

Cuộn tròn trên giường dáng hình nho nhỏ dưới tia sáng chiếu xuống , nhăn nhó mở mắt.

Lại thêm một ngày mới, bên ngoài ô cửa sổ trắng , hết thảy mọi vật đều vừa xanh vừa sáng, bầu trời xanh, biển xanh, còn có một quầng vàng sáng ánh mặt trời kia luôn bao phủ toàn bộ bằng ánh sáng lấp lánh.

Ô Hiểu Dạ hé mắt, nhìn ngắm hết thảy ngoài cửa sổ cho tới mặt biển, bất chợt chán ghét cau mày, vốn muốn xoay người bỏ sau lưng thế giới đầy ánh vàng rực rỡ, tiếp tục chìm vào bóng tối vừa thoải mái lại an toàn để ngủ say, nhưng ngay lúc ấy trên đầu giường đồng hồ vỏ sò lại phát ra tiếng tích tích tích đúng giờ báo thức , tiếng réo lanh lảnh càng lúc càng lớn, vang lên theo quy luật nhịp nhàng, nhắc nhở nàng bắt đầu một ngày.

Đúng 6h, giờ rời giường ăn cơm.

Cô thà tiếp tục ngủ, nhưng cô càng căm ghét gặp chuyện không ăn tạo thành đau bao tử, nên vẫn phải từ trên giường đứng lên, ấn tắt đồng hồ báo thức, xuống giường bước vào phòng tắm sớm, sau đó xẹt đến phòng bếp nấu bữa sáng đơn giản lại vô vị kia .

20 phút sau, ngay khi cô dùng xong bữa sáng, bên ngoài ánh nắng càng chói chang, khi cô đi đến bên ban công bên ngoài cửa sổ tưới hoa, hai chú chim sẻ đang ríu rít không ngừng trên bồn hoa bị kinh động mà vút bay lên, chỉ trong phút chốc liền bay xa, ngoài bờ biển ra trên đường cái ngẫu nhiên tiếng ô tô chạy qua, không một âm thanh nào khác.

Nơi này là một thành phố nhỏ thực an tĩnh, chí ít không vào mùa nghỉ lễ, thời điểm hàng ngàn vạn du khách đến du lịch, nó khá là yên tĩnh thanh bình.

Thành phố này, trước có biển lớn sâu không thấy đáy, sau có núi cao vút trong tận trời mây, non xanh nước biếc như vậy, cộng thêm một hẻm núi nổi tiếng thế giới nữa hấp dẫn hàng loạt du khách, nhiều năm trôi qua, chỗ này sớm nổi danh là thành phố du lịch, nơi này cùng cảnh vật trong trí nhớ lúc cô còn nhỏ đã hoàn toàn thay đổi.

Khi cô còn nhỏ cảng cá nhỏ hay chơi đùa giờ đây đã bị xây dựng lại thành cảng lớn, phụ cận có hàng trăm phòng ốc đình viện kiểu Nhật hoang phế cũng bị san bằng xây thành biệt thự cùng khu nhà ở, đường sắt cũ thành đường dành cho xe ô tô, trường tiểu học cô từng học cũng đã xây lại, người thân cô từng có đã lần lượt mất từ mười mấy năm trước, dường như hết thảy mọi chuyện đều đang trong vòng thay đổi, chỉ có núi cùng biển là như cũ.

Tuy rằng, hết thảy mọi sự vật đã không còn như trước, nhưng sau khi cô phát hiện mình chẳng còn nơi nào để đi, lại vẫn là lựa chọn quay về nơi này .

Xa xa trên mặt biển một con thuyền đánh cá chầm chậm đi qua, một đoá hoa hồng vàng héo tàn trên ban công, cô nhặt từng cánh từng cánh hoa , đem chúng bỏ lại vào trong chậu.

Đồng hồ trên tường tích tắc vang, cô nhìn xa xa ngoài biển lớn đang lấp lánh toả sáng, nghe thời gian chậm rãi trôi qua, có chút mờ mịt ngẩn ngơ.

***

Rầm!!!

Một tiếng đóng cửa thật lớn đột nhiên từ dưới lầu truyền đến, cô giật mình, nhanh chóng kéo tuột lý trí trở lại.

“Uy! Ngươi chạy đi đâu! Uy –”

Nghe thấy tiếng gầm nhẹ, cô cẩn thận sát vào bên tường cúi đầu xuống nhìn, chỉ thấy dưới lầu trên đường đậu một chiếc xe hàng nhỏ, một gã đàn ông nóng giận từ bên cửa nhô đầu ra, hướng cô bé mới từ trên xe nhảy xuống chạy xa hét to.

“Đáng giận!” Cô bé để tóc dài không chút nào để ý tới tiếng gào to của nam nhân, hắn mắng một tiếng, mở cửa nhảy xuống xe, tức điên người bước từng bước lớn nhanh chóng đuổi theo sau, hắn tay dài chân dài, chưa tới hai ba bước liền tóm được cô bé kia, túm lấy cánh tay của cô lôi trở về.

“Buông tôi ra! Buông tay! Tôi muốn về nhà –” Cô bé ra sức giãy dụa, tay cùng chân đối với nam nhân kia vừa đá vừa đạp lại đấm, một bên lớn tiếng hét chói tai: “ Đầu heo chết! Con trâu đần! Thối tinh tinh! Buông! Tôi muốn về nhà!”

Nam nhân chẳng cần để ý, chỉ ra sức kéo cô bé mang về lại xe tải nhỏ.

Cô bé thấy hắn không buông tay, một hơi há mồm dùng sức cắn lấy bàn tay to đang túm chặt nàng.

“ Mẹ nó!” Nam nhân đâu đến mắng ra tiếng, nhưng vẫn không buông tay, chỉ khựng lại bước chân, quay lại trừng mắt cô bé kia.

Cô bé hoảng sợ, tưởng rằng hắn muốn đánh người, sợ tới mức mặt trắng bệch, không khỏi nâng tay đỡ, “Đừng!”

Hắn trông thấy thế cả người cứng ngắc, nhìn cô bé bộ dáng kinh hoảng, hắn vừa khẽ mắng một câu, vừa thình lình đưa tay ôm cả người cô lên thùng xe hàng nhỏ đang chất đầy gia cụ[2], đặt cô ngồi vào trên xe ngang tầm mắt hắn, tức giận trừng mắt nhìn cô bé rít khẽ: “ Này nhóc ăn-thịt-người nghe kỹ đây, những lời này ta chỉ nói một lần, có lẽ ngươi có thói quen cắn người, nhưng ta không có thói quen đánh con nít, hiểu không?”

( nguyên tác : tiểu thực nhân thú )

Cô bé im như thóc, một chút cũng không nhúc nhích, chỉ trợn mắt trừng hắn.

“Hiểu chưa?” Hắn híp mắt cảnh cáo cô.

Cô mím chặt môi, thật một lúc lâu sau mới gật gật đầu.

“Lưỡi bị mèo ăn mất?” Hắn hai tay ôm ngực, trừng mắt nhìn cô bé nói: “Có người hỏi, mở miệng trả lời là lễ phép, mẹ ngươi không dạy ngươi sao?”

Nàng dùng đôi mắt đen thùi để lộ ra khả nghi ánh nước trừng hắn, bên người hai tay nhỏ nắm chặt , qua hai giây lại mở miệng vẫn là câu : “Tôi muốn về nhà.”

Hắn nghe câu ấy, vùng huyệt thái dương không nhịn được nổi lên co rút đau đớn, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bướng bỉnh ấy, hắn mệt mỏi nhắc lại câu trả lời sớm nói mấy trăm lần, “Nhà ngươi đã bị bán rồi.”

“Tôi muốn về nhà.” Cô bé vẻ mặt bướng bỉnh, vẫn là câu ấy.

Mắt thấy cô bé giọng nói nghẹn ngào, trông có vẻ sắp khóc ra, hắn nhịn hết nổi mang toàn bộ chửi rủa biết đến trong đầu chửi hết một lần, sau đó cố gắng tìm lại giọt kiên nhẫn cuối cùng đã nhanh biến mất hầu như không còn, nhìn thú-nhỏ-ăn-thịt-người trước mắt, nỗ lực bình tĩnh hoà nhã mở miệng nói: “Nếu có thể, ta cũng rất muốn cho ngươi trở về cái nhà vốn là của ngươi kia, nhưng mà nơi đó đã bị bán rồi, chủ nhà mới cũng chuyển vào ở. Ta không phải chưa thử mua lại nhà ngươi, nhưng đối phương không chịu, ngươi cũng biết, không phải sao?”

Cô bé một tiếng cũng không nói, vẫn chỉ mím môi oán hận tiếp tục trừng mắt nhìn hắn, nhưng nước mắt trong mắt đã sớm tràn khỏi bờ mi.

Nhìn cô nhóc khóc không thành tiếng, đầu hắn đau muốn chết, không biết nên làm sao khiến cho bé đối mặt với sự thật, chỉ có thể bất đắc dĩ đưa tay xoa xoa đầu tóc đen, nóng giận nói: “ OK, cho dù ta đem phòng ở kia mua về lại, thì có thể ra sao nữa? Mẹ nhóc đã mất rồi, ngươi dù cho có thể tiếp tục ở lại đó, nàng cũng sẽ không trở lại được. Hiểu không? Mẹ ngươi chết rồi! Sẽ không trở lại nữa!”

Lời chưa nói hết ra, mỗi tiếng thốt ra, cô bé rõ ràng khóc lớn tiếng lên.

Hai tay hắn buông lỏng, ngửa mặt lên trời trở cái xem thường, mở miệng nói: “Chết tiệt, ta hết sức rồi, mi muốn khóc cứ khóc, muốn đi đâu thì đi!”

Nói xong, hắn tự mình đem hành lý gia cụ bị cột trên xe hàng nhỏ từng cái tháo dỡ xuống xe ôm chuyển lên lầu, chẳng nhìn cô bé thêm lần nào nữa, mà lúc này cô bé cũng không bỏ chạy , chỉ ngồi trên xe hàng nhỏ tiếp tục khóc.

Nam nhân thân cường thể tráng, không đến nửa giờ đã đem phần lớn vật dụng chuyển vào, khi hắn chuyển chuyến cuối cùng xong đi ra lại cùng cô bé nói gì đó, nhưng cô bé vẫn cứ khóc lóc một mình, nam nhân nhìn cô bé thấy bó tay, liền quay về phòng.

Lúc đầu, cô đứng trên lầu còn tưởng rằng nam nhân kia là tội phạm bắt cóc không biết từ nơi nào đến, nhưng nhìn đến tình hình xảy ra thì rõ ràng là không phải thế, phát hiện không cần phải báo cảnh sát, cô cũng xoay người về phòng lấy vài thứ chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn.

[1]Hương thảo : còn gọi là mê điệt hương – Rosemary – thường được dùng làm tinh dầu tốt cho sức khoẻ.

[2]Gia cụ : dụng cụ dùng trong gia đình.

Phần 2 sẽ được post vào 20-10-2011

Mật mã – Tiết tử

Mật mã

Tiết tử

01:55am

Trên bức tường trắng chiếc đồng hồ điện tử báo hiệu thời gian, chỉ còn 5 phút.

Qua 5 phút nữa, nàng dùng điện não[1] làm bug[2] hệ thống sẽ mất đi hiệu lực, nàng phải nhanh một chút, nhanh chóng rời đi nơi này.

Tay nắm cửa chạm lên vô cùng lạnh buốt, lòng bàn tay nàng vì căng thẳng mà mồ hôi ướt đẫm, nàng nắm chặt lạnh buốt tay nắm cửa kia, dùng sức vặn xuống, nhưng nó lại không nhúc nhích, nàng chán nản gần như muốn thét chói tai ra tiếng, nghĩ rằng kế hoạch của nàng bị nhìn thấu, nghĩ rằng bọn chúng sớm đã biết nàng nảy sinh dự tính khác, hoặc là đó cũng không phải dự tính? Hoặc là toàn bộ chuyện này chỉ là một thí nghiệm khác?

Không, không được, đừng làm vậy với ta!

Nàng suýt nữa phát điên, thiếu chút nữa muốn dùng sức nắm lấy cửa mà kéo thét chói tai, trong đầu một thanh âm kêu nàng tỉnh táo lại, đừng miên man suy nghĩ, thử lại một lần.

Nếu nàng hiện tại hét lên, cho dù bọn chúng vốn không hiểu được, cũng sẽ lập tức bị kinh động.

Nàng không thể phát ra âm thanh, nàng thử lại một lần!

Nàng run run nâng lên tay trái, cùng tay phải nắm lấy cửa, dùng hết sức mạnh còn lại mở thêm lần nữa.

Trong nháy mắt, nàng nghĩ rằng nàng thật sự thất bại, nghĩ rằng ổ khóa điện tử kia trước sau chỉ là khóa chết, nhưng giây sau, chỉ nghe khách một tiếng —

Cửa mở.

Nàng trừng mắt nhìn khe cửa mở ra không đến 10cm , gần như muốn cười rồi khóc ra, nhưng rất sợ hãi chuông cảnh báo sẽ vang lên, hoặc là vừa vặn có người ở bên ngoài hành lang, bọn họ sẽ phát hiện cửa mở, sẽ xông lên trước đem nàng đè lại trên giường tiêm thuốc, lần này bọn họ sẽ đem nàng trói chặt, nàng sẽ ở nơi khủng bố này sống không bằng chết bị cầm tù cả đời.

Tuy thế thật qua một lúc lâu sau , mọi chuyện đều không xảy ra, thế giới một mảnh yên tĩnh.

Nhanh đi ngay, muốn hết giờ rồi, nàng không thể cứ đứng ngơ ngẩn ở đây, chờ người đến bắt nàng.

Nàng cố lấy dũng khí, đẩy cửa mở rộng thêm nữa.

Trên hành lang dài màu trắng không một bóng người, nàng duy trì bước đi khó khăn ra khỏi phòng, chống lên vách tường từng bước một đi về phía trước, bên cạnh tự nhắc mình đừng ở nơi này suy nghĩ lung tung, nàng nhanh rời khỏi đây, đợi đến khi ra ngoài, an toàn rồi, hãy khóc, hãy xúc động.

Nơi này rất lớn, phi thường lớn, nhưng nàng xem qua bản vẽ thiết kế toà nhà, nàng biết cửa lớn ở nơi nào, biết nên trực tiếp đi ra ngoài thế nào, nhưng cũng hiểu được đó là chuyện không thể, bởi vì nàng đi chưa đến cửa lớn sẽ gặp người, sau đó bị người bắt lại.

Nàng quẹo phải phía trước , rồi quẹo trái, đến nơi kia, hơn nữa phải nhanh, bởi vì nàng hiện tại rõ ràng không còn bao nhiêu thời gian.

Nàng mệt mỏi quá, thật muốn ngủ, dược bọn chúng tiêm vào trước đó bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng nàng vẫn thở gấp từng bước một vịn tường kiên định hướng mục tiêu đi, nhưng mà phía trước hành lang dài lại bắt đầu biến hình xiêu vẹo, nàng chỉ cảm thấy một trận choáng đầu hoa mắt muốn ói.

Nàng dùng sức lắc lắc đầu, muốn đá đi cảm giác tệ hại đó, nhưng một chút ổn cũng không có, hành lang dài màu trắng vẫn như cũ giống bức tranh khủng bố xoay tròn vặn vẹo, tiếp đó nàng phát giác mình đứng tại một chỗ, yếu ớt dựa vào tường ngồi trên mặt đất.

Không, không thể, bây giờ còn không thể nghỉ ngơi.

Nàng không thể ngồi ở chỗ này, sẽ có người đi qua!

Đứng lên! Nhanh chút, nàng phải nhanh chóng đứng lên!

Chỉ còn một đoạn ngắn, đi thêm một đoạn ngắn nữa là nàng có thể chạy khỏi nơi này, đi thêm một đoạn ngắn nàng là có thể tự do! Nàng không cần ở trong này bỏ cuộc, đừng cho bọn họ thắng, tuyệt đối không!

Căm phẫn với bọn chúng cung cấp nàng sức mạnh, nàng cắn răng đứng lên, toàn thân mồ hôi lạnh ứa ra tiếp tục run run đi phía định trước .

Căn phòng ngược sau ngay lúc này truyền đến thanh âm nói chuyện .

Tim của nàng đập nhanh như nổi trống, từng tiếng mạnh thêm từng tiếng, đám người thanh âm nói chuyện càng lúc càng lớn tiếng, nàng nghe thấy tiếng mở khóa, nàng dù muốn bước nhanh hơn, nhưng vẫn cứ loạng choạng, và rồi nàng trông thấy cánh cửa kia.

Nàng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc hết sức đẩy cửa ra đi vào, thấy lối thông cửa ra tự do.

Đằng sau cửa khách một tiếng khép lại, nàng đi đến mặt tường bên kia , vịn vào cạnh thẳng cửa, hao hết toàn bộ hơi sức bám lên.

Giây sau, nàng bắt đầu trượt ngã xuống, nàng che đầu mình, lực lúc rơi xuống đất gần như gạt hết hết thảy không khí trong lồng ngực nàng, nhưng nàng nhích cũng không dám nhích một chút, sau đó một túi plastic đen lớn túi từ nơi nàng mới vừa rơi xuống rớt xuống đè chặt chân của nàng, tiếp theo là một túi khác , lại một túi, dưới thân nàng cũng là chất đầy túi plastic đen, tuy rằng nơi này vừa thối lại bẩn, còn thêm dòng nước đen ngòm chảy vào trong quần áo của nàng, nàng thật cẩn thận vùi xuống dưới, chỉ để lại khe hở đủ để cung cấp mũi miệng hô hấp.

Nàng không biết nàng ở nơi đó đợi bao lâu, có lẽ chỉ có mấy chục giây, có lẽ là mấy chục phút, nàng dùng điện não[1] làm bug hệ thống giám thị chỉ có hiệu lực năm phút đồng hồ, nàng vẫn kinh hồn táng đảm[3] chờ tiếng báo động chói tai vang lên, nhưng có lẽ là nàng dùng gối đầu làm người giả đặt trên giường có hiệu quả, nàng trước sau không có nghe thấy tiếng chuông khiến lòng kinh hãi kia.

Cuối cùng, rốt cục có người đến đem thùng lớn đầy rác dọn đi, nguyên thùng rác lớn bị cánh tay máy đổ vào trong xe rác , nàng cùng rác cùng lúc bị đổ vào trong xe, tuy rằng người tên Ảnh Tử mà nàng liên lạc nói cho nàng, sẽ đến tiếp ứng, nhưng nàng vẫn hoảng sợ chờ xe nén đám rác này, nàng đợi một hồi lâu, mới phát hiện người thu rác không có làm động tác nén, từ lúc xe khởi động, vượt qua cửa lớn, lướt qua bảo vệ, mang theo nàng rời xa cơn ác mộng đến năm năm .

30 phút đi qua, xe ngừng lại, nàng mãi cho đến người nọ nói ám hiệu liên lạc mới dám từ trong đống rác đi ra, đối phương cầm theo quần áo cho nàng thay, nhìn nàng một cái sau, lại cởi mũ lưỡi trai của mình muốn nàng đội, sau hai người thay đổi xe, lại đổi xe, lại đổi xe, qua một cái thành thị, lại một cái thành thị, lại một cái thành thị, nàng không biết đến tột cùng qua bao nhiêu ngày, chỉ hiểu được bên ngoài xe ngày sáng đêm đen không ngừng luân phiên, cuối cùng, người nọ rốt cục dừng lại tại một nhà khách sạn ô tô.

Đăng ký phòng, chờ nàng tắm rửa xong sau, đối phương mua thức ăn bên ngoài về, còn có một đầu tóc giả, sau đó cho nàng thân phận mới, CMND mới cùng một số tiền mặt. Người nọ ở lại khách sạn ô tô cùng nàng ba ngày, nói cho nàng cần phải chú ý cái gì, cẩn thận cái gì, sau lưu lại phương thức liên lạc liền đi.

Ngày nào đó, tình không vạn lí [4], nàng lúc ban đầu nghĩ rằng chính mình sẽ vui quá mà khóc khóc hết ra, nhưng nàng không có, trước sau không có. Nàng không thể xác định chính mình đã được tự do, nàng vẫn như cũ cảm thấy căng thẳng kinh hoảng, cho nên nàng nghe theo phương thức ẩn trốn người nọ nói cho nàng , giấu kín dấu vết của mình, khiến mình biến mất trong biển người mờ mịt  ……

o0o

[1] điện não : có thể hiểu là máy vi tính, nhưng nữ chính có khả năng đặc biệt về não nên đọc tiếp sẽ hiểu sau ^^

[2] bug : lỗi làm cho mất kiểm soát , từ này hay gặp trong game nà.

[3] kinh hồn táng đảm : từ gốc “ tâm kinh đảm chiến” nghĩa kinh hãi run sợ.

[4] tình không vạn lí : tình không là bầu trời quang đãng ít mây ít nắng trời nhẹ – cảm giác yên bình ; vạn lí : ngàn dặm – khắp chốn.

Mật mã

密码

Tác giả: Hắc Khiết Minh 黑洁明

Convertor: meoconlunar TTV

Thể loại : ngôn tình hiện đại, nữ chính mạnh mẽ kiên cường, HE [ đương nhiên, nếu ko ta chả làm =))]

Paring: Ô Hiểu Dạ x Cảnh Dã

Tình trạng: 11 chương hoàn

Edit: Du Nhi – June

Chú ý :    1. Truyện edit chui nên xin đừng mang đi nơi nào khác khi chưa cho đồng ý của editor là ta đây!!!

2. Chém kịch liệt nên chỉ giữ nguyên văn 70%

3. Chỉ chia sẻ không mang mục đích thương mại.

4. Thôi, đọc đi , có gì bổ sung sau =))

MỤC LỤC

Tiết tử

Chương 1  [1]  ——- [2]

Hắc Khiết Minh  黑洁明

 

Đây là lần đầu Du Nhi edit thể loại ngôn tình, về văn phong thì chắc sẽ để cho các bạn đánh giá, Du cố gắng không để mất văn phong của tác giả này ,những đoạn chém quá tay thì thông cảm nhé, tay mơ nên chỉ dám cố gắng càng ngày càng tốt thui ^^ . Quyết định edit lần này vì :

  1. Yêu thích cuồng nhiệt hệ liệt này ~~~ >____<
  2. Chưa thấy có người nào edit hết, bùn hết sức, đành phải tự thân vận động

Có thể Du Nhi sẽ không thể đem đến cho các bạn bản edit hay nhất, nhưng mình chủ yếu là chia sẻ với các bạn những câu chuyện hay nên mong các bạn hãy ủng hộ dù là trên tinh thần đi nữa.

P/s : Mong là có bạn nào đó làm chung với mình nhỉ >___<  , có ai làm beta cho mình hem hí hí

Giới thiệu : Muốn xem mãnh nam chứ các bạn , vẻ đẹp như chai Hàn thì chắc có lẽ ít cơ mà bù lại cơ bắp các anh nhiều a~ Các mãnh nam của chúng ta hội đủ các yếu tố đủ để cho đám mê chai chúng ta “đổ gục” : mặt dày có (phải nói nhiều), thô lỗ có, ôn nhu có, lãnh khốc có, bỉ ổi có, lạnh lùng có, cao ngạo có, ….nhiều nữa đếm hêm nổi đọc rồi biết nha.

Nhật kí mãnh nam của Tiểu Phì Phì tiền truyện :

Phần về đời cha mẹ

1. Mật mã – Cảnh Dã x Ô Hiểu Dạ
2. Hải Dương – Đồ Hải Dương x Hà Đào Hoa
3. Nguyệt quang – Mạc Sâm x Ba Như Nguyệt

Nhật kí mãnh nam của Tiểu Phì Phì

1. Tặc đầu đại lão bản – Hàn Võ Kì x Phong Thanh Lam
2. Ôn nhu đại điềm tâm – Đồ Cần x Giang Tĩnh Hà
3. Anh chàng bỉ ổi đáng yêu – Tằng Kiếm Nam x Hách Điềm Điềm
4. Khốc ngốc đại hắc ưng – Đồ Ưng x Phương Thủy Tịnh
5. Buồn thiêu đại thiên sứ – Nghiêm Phong x Lương Linh Hồng
6. Thâm tình đại quê mùa – Irapa x Cảnh Sơ Tĩnh
7. Mĩ lệ đại nương tử – Quan Lãng x Đàm Như Nhân
8. Xấu tính đại dã lang – Phượng Lực Cương x Hạ Vũ
9. Bảo bối đại mãnh nam – Đồ Chấn x Đinh Khả Phỉ

Hoa dung thiên hạ

Tác giả : Thiên Lại Chỉ Diên

Edit : Du Nhi

Chương thứ tư Hoa Nguyệt ( hạ ) :

Ta nhìn từ trên xuống dưới thân mình mềm mềm yếu yếu của công tử này  .

Nghẹn họng nhìn trân trối.

Đây. . . . . . Đây là Mẫu Đơn Lâu đệ nhất hồng bài?

Ta là không phải nhớ nhầm gì rồi chứ .

Mẫu Đơn Lâu không phải là nơi nam nhân vui chơi sao?

Hắn đứng lên, ôm cổ cầm kia vào tay , đi vào Bích Âm Các.

“Vào đi.”

Hoa Nguyệt quay đầu, ánh mắt trong sáng lấp lánh ánh nước, ở trong ánh trăng trắng mờ có vẻ phá lệ sáng ngời.

Read the rest of this entry »